Home Thơ Buồn Tình Yêu

Thơ Buồn Tình Yêu

Tháng 12, người đến, kẻ đi! Tháng 12, người cười, kẻ khóc! Tháng 12 có những con phố không tên hóa thành hò hẹn, có những đôi tình nhân vui vẻ đi sát bên nhau mơ mộng điều gì xa lắm! Dòng người vội vã trở về tổ ấm, người ngược, người xuôi… Tháng 12, tháng có những kẻ...
Lối cũ giờ đây vắng ai rêu phong chằng chịt, ta một mình lẻ loi lang thang trên những con ngõ ngày nào, vô vàn kỉ niệm còn đây, ân tình còn đây, hình bóng ai kia còn đây nhưng người đâu mất… Dòng Hương vẫn trôi, Huế vẫn mặc trầm, có phải em đã hóa mình vào tâm hồn...
Thưởng thức, ai mà chẳng có cách riêng? Cà phê giờ đây không chỉ là một thức uống mang trong mình cái vị đăng đắng đầy huyền hoặc nữa. Có người ưa sự ngọt ngào, có kẻ lại thích uống từng ngụm lớn như một thứ nước giải khát không hơn không kém. Tuy vậy, suy cho cùng, mỗi...
Những chênh vênh của cuộc đời, những dông dài của tháng năm trôi… mong manh đấy, mà phiêu diêu; cô đơn đấy, mà tự tại. Bởi cuộc đời luôn nở những đóa chia xa, tuổi mùa không thể đầy thêm nữa rồi, năm tháng ạ! Có những điều thời gian không thể chữa lành, có những ngã rẽ quẩn...
Mưa là sự kết nối, là dĩ vãng, là hoài niệm, là những mộng mơ của thuở ban sơ. Nhưng hơn cả, mưa là nỗi đau, là một cái nắm tay đầu, là một vòng tay ôm khẽ, một ánh mắt, một nỗi lo âu. Mưa cũng là những áng thơ tình hay đôi ba dòng tâm sự để...
Chiều cong veo như những cơn gió cuối mùa, trời cao nguyên sắp sửa chuyển mình vào tối. Những loài gió cuối tháng vẫn mãi miết vô tình trên những nẻo thưa người mà quên mất còn một bóng dáng ai gầy đứng đó. Chân bước, giày khua, sỏi đá thê lương, có một bản tình ca vang lên...
Ngày trôi không vội vã. Những gã si tình nói rằng mùa đông dịu ngọt. Em ơi, thế mùa xuân có đẹp gì không? Sao em không về để lắng nghe tiếng khóc của áng mây hồng một chiều xuân ấy? Nơi đây xuân gầy guộc lắm, xuân hanh hao lắm! Máu tim ai thắm đỏ những cánh đào, giọt lệ nào thấm...
Đêm nay trời xám xịt, mây vần vũ bên nàng trăng tấu khúc yêu đương của riêng mình mà mặc kệ những hàng cây khô khốc. Ta bước trên mảnh thềm lạnh lẽo nhớ về một tình yêu vị kỷ, dư hương vướng ngang rung động của tình yêu mới, những đau thương nuốt trọn tơ vương, xúc cảm...
Chiều nay tôi lại trở về đợi tháng mười rơi trên những gót chân đi, một vạt nắng hường cuối ngày có lẽ cũng đủ để tâm hồn lang thang tìm được bến bờ nào đó mà thôi trôi hoang trên những dấu vết xa vời. Tháng mười lạnh dần theo ngày tháng dần trôi, tháng mười buồn dần...
Tỉnh lẻ nơi tôi nếu ai chịu trầm lòng xuống một chút chắc cũng nhâm nhi được xíu hương thơm của phút trời đất giao mùa. Nhắc đến Tây Nguyên, những người trẻ lại nghĩ ngay đến đại ngàn Lâm Viên cho đến thành phố mù sương hoa phủ rợp phường, chứ còn cái tỉnh nhỏ nơi tôi đang...

Don't miss

Most popular

Recent posts