Thơ Buồn Tình Yêu

Đêm nay khác, đêm nay không phải vô tình nhìn thấy trăng rồi nhớ đến kẻ sĩ kia, mà không biết vì sao hôm nay tôi lại nổi hứng lục lại những bài thơ về trăng của ông rồi chợt chạy ra ngoài sân cuống cuồng để tìm một vầng trăng sáng! May thay, trăng vẫn nằm đó, trăng ở...
Mưa là sự kết nối, là dĩ vãng, là hoài niệm, là những mộng mơ của thuở ban sơ. Nhưng hơn cả, mưa là nỗi đau, là một cái nắm tay đầu, là một vòng tay ôm khẽ, một ánh mắt, một nỗi lo âu. Mưa cũng là những áng thơ tình hay đôi ba dòng tâm sự để...
Bao giờ em mới quên đi? Bao giờ em thôi nhớ nhung dư âm đầy ắp của cuộc tình đầu? Bao giờ em kể anh nghe về những nỗi đau đằng sau bước chân gầy ấy? Và, bao giờ em sẽ thấy lòng nhẹ nhàng để bắt đầu lại một mùa xuân?! Không, hãy ngồi xuống đây và để anh kể...
Lâu rồi mới có một buổi chiều tôi đưa hồn mình trầm xuống, dạo vài vòng nơi bờ Hương vắng nắng và cảm nhận chiều sâu của Huế. Cũng lâu rồi tự buổi tạ từ ngày ấy, tôi mới lại thấy lòng nôn nao khi đợi tin nhắn một người. Huế khác lắm, Huế hiền hòa với những cơn...
Đôi khi tôi cứ tưởng mình là cơn gió, hoang hoải; mơ hồ, lang thang và buồn bã. Đôi khi tôi cứ ngỡ mình là xứ Huế, cứ vô tư đón những đợt lạnh về mà khiến người ta thấy mình bình yên đến lạ. Chà, không biết tại Huế buồn nên tôi mới buồn theo, hay rằng tại...
Đường vắng ai về, lối nhỏ cũng hóa thênh thang. Phố chẳng còn em, độ tan tầm cũng chỉ cô đơn một nỗi. Nhưng đó là chuyện của ngày xưa, chuyện của một thời giấc mơ còn rơi rớt trên những vỉa hè xôn xao mặt phố. Nay, phố đã khác; đông đã khác; em đã khác; và tôi...
Mùa này nỗi nhớ phiêu linh, lòng người như có gió lùa trôi không hạn định. Nắng lang thang hoang hoải lạc đường tìm riêng hạnh phúc, để lại con phố bơ vơ, để lại phố vắng thẫn thờ với cái tiết trời mây đan kín lối, lạnh run run gõ nhịp ân tình, người lặng thinh mơ về...
Chiều nay, trời cao nguyên gió lộng, nắng trong, bầu trời xanh thơ không gợn một bóng mây ở tận cuối chân trời tít tắp nhưng lòng tôi thì lại ủ đầy men say của thuở tình đầu. Bao năm rồi không biết có nhớ nhau? Dã quỳ kia liệu có một lần thấy mình cô đơn, mong manh...
Ta lặng lẽ, lạc loài, ôm mùa đông vào lòng! Lắng nghe những tiếng lặng thinh đang cuốn lấy vô hương rải bạc đôi đường lối vắng. Ta lạnh đến run người nhưng chẳng thèm khoác áo, đâu đó trong sâu thẳm cái rét giá hiu quạnh này đây, có chút gì đó đang cố sưởi ấm những tư...
Trăng có bao giờ hiểu được ta đâu mà giả vờ an ủi chi bằng những ánh tơ vàng không đủ ấm, sắp đến lúc ta được trở về, sắp đến lúc ta lại thèm được trở về nhà dẫu là lý do gì đi nữa. Ta lại về với cuộc sống xô bồ thường nhật, ta lại về...

Don't miss

Most popular

Recent posts