Thơ Buồn Tình Yêu

Chiều cong veo như những cơn gió cuối mùa, trời cao nguyên sắp sửa chuyển mình vào tối. Những loài gió cuối tháng vẫn mãi miết vô tình trên những nẻo thưa người mà quên mất còn một bóng dáng ai gầy đứng đó. Chân bước, giày khua, sỏi đá thê lương, có một bản tình ca vang lên...
Nếu như mưa sớm là những cơn mưa thích cợt đùa và mưa chiều là cơn mưa đoàn tụ, là tấm thảm bạc mỏng manh khóa lại ngày dài bên bữa cơm gia đình, với những tiếng cười vui thì mưa đêm lại là những tiếng thở dài vùi sâu trong mớ tâm tư với làn khói thuốc. Ta đã...
Phố phường độ này khác xưa nhiều quá, ấy thế mà ta chẳng nhận ra? Chà, người ta yêu đã xa xăm quá, ấy thế mà như mới hôm qua! Em có thấy mùa hạ về không? Giữa cái sắt se của tháng 12 lồng lộng niềm riêng đang đùa giỡn bên ngoài ô cửa? Còn ta vẫn hoài...
Em không thấy hạ về hay sao? Khi tháng tư lẳng lặng đi qua và tháng 5 đến bằng những tiếng ve đầu mùa dáo dác, mùa qua thật nhẹ, mùa không mềm như cái nắng đầu xuân rải đầy vạt áo. Phượng nở đầy bên ngõ, nắng cháy những cuộc tình, em không thấy hạ về hay sao? Những cơn...
Chiều sợ hãi lẩn khuất mất tăm mặc cho màn đêm bắt đầu loang lổ in đầy ngõ ngách, bụi phủ mịt mù, phố âm u, phố buồn, phố sợ. Sau những ngày cao ngạo với cái nắng hè, sau cái tự tôi ngạo nghễ rồi cũng đến lúc phố phải cúi đầu, phố chùn bước, phố loay hoay...
Tôi không nhớ nổi giêng về lòng có vui không, chỉ biết rằng vài ba hôm nữa tháng giêng lại đến, Huế của tôi lại đón xuân về vắng một người mơ, sẽ chẳng còn ai đứng ngắm mùa xuân chân trần viễn phố. Xuân rộn rã lắm, nên cứ mỗi độ xuân về tôi thường khoác áo đi tìm khoảng...
Lòng cố đô không có dã quỳ, chỉ có những gốc lộc vừng nở hoa, chỉ có sông Hương xanh biếc, chỉ có góc cà phê lặng lẽ với vài bản Trịnh say lòng. Tôi không yêu mùa đông với những cơn gió lạnh đến tái tê, tôi cũng nào yêu mùa đông với cái rét buốt hằng đêm...
Chiều nay, trời cao nguyên gió lộng, nắng trong, bầu trời xanh thơ không gợn một bóng mây ở tận cuối chân trời tít tắp nhưng lòng tôi thì lại ủ đầy men say của thuở tình đầu. Bao năm rồi không biết có nhớ nhau? Dã quỳ kia liệu có một lần thấy mình cô đơn, mong manh...
Chỉ là rất tự nhiên thôi, anh lại nhớ đến mỏi lòng năm tháng xa xôi, giây phút giêng xuân là mùa hò hẹn. Nay xuân về, nơi anh có nắng, có gió, có mùa xuân bỏng cháy, và nơi anh cũng có thương nhớ, có bình yên, có kỷ niệm dâng đầy. Lòng lại rượi buồn vì những...
Chiều nay, trời cao nguyên gió lộng, nắng trong, bầu trời xanh thơ không gợn một bóng mây ở tận cuối chân trời tít tắp nhưng lòng tôi thì lại ủ đầy men say của thuở tình đầu. Bao năm rồi không biết có nhớ nhau? Dã quỳ kia liệu có một lần thấy mình cô đơn, mong manh...

Don't miss

Most popular

Thơ Sầu Rụng

Gió Bắt Mưa Cầm

Thơ Tình: Xa Nhau

Recent posts