Home Vũ Hoàng Chương

Vũ Hoàng Chương

Đô Thành Hoa Lệ (Vũ Hoàng Chương) Trời mất bao giờ có biết đâu; Người đi sùng-bái những ngôi lầu Văn minh từng phút lên cao mãi, Nhân-phẩm càng chôn mãi xuống sâu ! (6/1966) Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đô Thành Hoa Lệ” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và...
Lời Thiếu Nữ (Vũ Hoàng Chương) Giờ đây phu trạm vừa đem Lá thư anh gửi mừng em lấy chồng Lá thư phấn đượm hương nồng Kèm theo một bức khăn hồng anh cho Nên quen vì một chuyến đò Anh ơi bèo nước hẹn hò chi đâu Kẻ suôi người ngược bấy lâu Hàng năm một buổi thấy nhau họa là Tình thân sao khác người ta Không...
Khai Xuân Thạch Vấn (Đá Mở Lời Xuân, Vũ Hoàng Chương) Tường vân mãn toạ nguyệt bôi minh, Hy chúc xuân khai dạ bán quỳnh. Đông liễu tây đào song tận mỹ, Tần tang Yên thảo nhất hà thanh. Tẫn giao cố quốc hoài kim phấn, Tự hữu cuồng ngôn xuất thạch bình. Đồi ngoạ dữ sa trường tuý ngoạ, Cổ lai thuỳ dã chiếm cao danh? Dịch...

Hoa Sen

Hoa Sen (Vũ Hoàng Chương) Kiều trang phơi phới gót thanh tao Đưa đón thời duyên mặc lý đào Nhụy một khuôn vàng gương náu bụi Cánh ba tầng ngọc tháp vươn cao Lòng kia vẫn thẳng dù vương vít Hương ấy càng xa lại ngạt ngào Biết mặt gió xuân từ mấy độ Mà hoa quân tử ý chưa trao Bài thơ hay các bạn vừa xem...
Di Chúc Nguyệt Cầu (Thu Bồn) Biển lặng nằm nghe mỗi vết chân, Nồng hơi da thịt lũ hành nhân. Hỡi bao thiên thể còn vô nhiễm, Nhỏ lệ vì Trăng hãy một lần! Còn ít nhất hai bài nữa nói về sự kiện con người đổ bộ lên mặt trăng năm 1969: Sự thật phũ phàng, Sao cho tròn ước. Bài thơ hay các...
Cuồng Ca Năm Ngọ (Vũ Hoàng Chương) Thơ say dốc xuống từ bao năm Men dậy sông hồ vẫn nổi tăm. Dâu biển biển dâu càng gắt nhịp Càng chưa chịu tỉnh giấc con tằm. Cố nhân hay tân nhân nào hỏi, Đáp: tuổi trời cho đúng nửa trăm. Nhưng tuổi vương tơ đâu đã chín, Xuân này ta mới hai mươi nhăm, Hai mươi nhăm năm rồi...
Chuông Chùa Diệu Đế (Vũ Hoàng Chương) Huế đô sợi tóc buộc ngàn cân Thành nội vang rền súng ngoại nhân Sườn núi mở tung gan Phật tử Lòng sông nghẹn uất máu lương dân Nhưng chùa Diệu Đế còn cao vút Thì bóng Ma Vương phải xóa dần Mình chẳng giết mình ai giết nổi Ngàn thu văng vẳng tiếng chuông ngân Ngàn thu văng vẳng tiếng...
Còn Đâu Vọng Các (Vũ Hoàng Chương) Ôi chùa Phật Ngọc mái long lanh, Đất Phật từng gieo hạt ngọc lành! Du tử dâng hồn lên Vọng Các Gương soi chẳng chút úa màu xanh. Đê mê hài hán bước triều thiên Nhạc nữ, hoa thần, hay giáng tiên ? Cong vút bàn tay ai mở nhịp: Cánh Thơ, giàn Nhạc, đêm Hoa viên. – Thi sĩ từ...
Bài Thơ Hàng Cỏ (Vũ Hoàng Chương) Ta còn nói gì bây giờ nữa? một bến đã không đành nằm chung. Làm được gì bây giờ? buổi đó tình chia hai đã tháo rời khung. Ai dám ngờ đâu khung cũng hư! nơi em vẫn gọi lầu-Tương-tư, hay Uyên-ương-các như anh gọi, đến nay chỉ còn là danh từ. Một mảnh tàn y vụn… Hỡi ơi, làm sao mảnh...
Sao Cho Tròn Ước (Vũ Hoàng Chương) Người đã lên Trăng, đã trở về… Nàng Thơ sớm đã bỏ Trăng đi… Mộng hồn ta, vượt không gian gấp! Nhận dấu may còn sợi vũ y. Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Sao Cho Tròn Ước” của tác giả Vũ Hoàng Chương. Thuộc danh mục Thơ Vũ Hoàng Chương trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu...

Don't miss

Most popular

Hội Tây

Tiếng Sơn Hà

Recent posts