Loay hoay với bộn bề ký ức, cao nguyên bỗng trở nên nhỏ bé lạ kỳ. Những hàng cây kia hiên ngang trước gió, những con đường dài muôn thuở chẳng mấy ai đi, tôi về đây, không gian hóa thành bé nhỏ, bé nhỏ như chính một tiếng gọi tên từ thuở năm nao. Có gì đâu? Một kẻ bao năm chẳng biết thương ai rồi cũng biết đau khi phải cúi đầu gục khóc trước bóng dáng một người con gái, một loài hoa đêm, trinh bạch, nguyên sơ… (Gió cuối tháng)

Ai đã từng yêu hẳn cũng biết được cảm giác hờn ghen, giận dỗi, nhưng chắc rằng những cảm giác đó sẽ khó chịu hơn rất nhiều khi đã xa nhau. Lạ nhỉ? Xa nhau rồi mà vẫn ghen, vẫn hờn, vẫn giận, vẫn chạnh lòng khi thấy người mình thương yêu ngả đầu vào một bờ vai nào khác. Có chứ, và hẳn rằng rất nhiều người trong chúng ta đã từng hơn một lần trải qua những cảm xúc rối ren như thế. Và sau đây, mời các bạn cùng xem qua những áng thơ tình viết về nỗi niềm ấy, những bài thơ viết về sự ghen hờn, giận dỗi và chạnh lòng khi đã xa nhau…

» Đầu tiên, 7 bài thơ viết về những giây phút chạnh lòng và hờn ghen, giận dỗi mà Minh Nhật mới viết:

1, Giây Phút Chạnh Lòng

Chiều lặng lẽ, mùa đông yên ả
Sao anh nghe rét giá tâm hồn
Gió thoảng nhẹ câu thề hoa cỏ
Mắt anh buồn màu tím hoàng hôn

Anh chợt nhớ dư tình viễn mộng
Khói mông mênh lơ đễnh hương chiều
Có chút gì lạnh run ngực áo
Nghe như là tiếng gọi tình yêu?

Em anh hỡi, mùa đông bên nớ
Vắng tay quen có buốt vai gầy?
Vầng mây hồng hoàng hôn rực rỡ
Liệu có bằng nắng đẹp chiều nay?

Dẫu nơi anh mặt trời ngủ sớm
Vẫn mây xanh lơ lửng bạc đầu
Còn nửa lời yêu đương chưa nói
Ngoảnh mặt nhìn em đã về đâu?

Phút chạnh lòng buồn dâng sóng vỗ
Đường mơ quen lạc lõng chân sầu
Từ độ ấy yêu đương gì nữa?
Thuở nhiệm màu trả lại trăng sao

Em anh hỡi khảm trời nhung gấm
Đêm gác đầu gối lụa chân son
Có đẹp bằng vấn vương vụng dại
Của một thời hẹn biển thề non?

Và em hỡi mùa đông rất nắng
Có thơ bằng gió lạnh chiều sương?
Người em mến nhẹ nhàng dịu ngọt
Có bằng ai đứng đợi cuối đường!?
(Huỳnh Minh Nhật)

2, Tình Cũ Sang Trang

Em báo tin vui, cớ sao buồn?
Miệng cười buốt giá lệ thầm tuôn
Đò đã sang ngang, em – người ấy
Tủi thân bến vắng gió nhẹ luồn

Đến những hoàng hôn nhạt nắng vàng
Mấy ngày tím ngắt bóng chiều loang
Tôi đợi người xưa, xa xăm quá!
Mây sầu trôi dạt cõi tình hoang

Chạnh lòng cô lẻ độ thu rơi
Tìm em ngơ ngẩn bốn phương trời
Người chắc hững hờ vui tình mới
Chẳng biết nơi này mưa mưa rơi

Tôi nhớ bụi tình vương ngày trước
Em ngồi tính chuyện của mai sau
Như cánh hồng phai bên dòng nước
Thấm thoắt thời gian đã vụt mau

Nhớ cả đêm đông trời buốt lạnh
Quạnh quẽ đêm rơi ánh nguyệt tà
Em ngồi lặng yên nghe tôi kể
Những chuyện trong đời đã trôi qua

Thôi hết rồi sao, lỡ thật sao?
Tôi đâu có ngờ chuyện hợp tan
Giờ nghe tin ấy tim đau nhói
Khói thuốc pha sương nhuộm lệ tràn

Tôi vẫn tìm em trong áng thơ
Viết về cái thuở đã mộng mơ
Dẫu em chung bước bên người ấy
Tôi vẫn nơi đây một kẻ khờ

Tôi vẫn tìm em, vẫn trông chờ
Vẫn tìm yêu dấu, vẫn ngu ngơ
Những tối trăng mờ nghe đêm rớt
Tôi biết tình em vẫn hững hờ…
(Huỳnh Minh Nhật)

    Chùm thơ tình buồn biệt ly buồn bã

3, Mưa Khóc Tình Xưa

Ngày ấy hạ buồn tiễn em đi
Ta đứng nhìn theo ngóng đợi gì?
Heo hút lưng trời mây lặng lẽ
Chiều buồn mưa đổ khóc biệt ly

Biết nói gì đây phút chia tay?
Nửa tình tha thiết nửa đổi thay
Một nửa hạ tàn trên hè phố
Vàng thu một nửa nỗi niềm này

Lá mãi xôn xao lời của lá
Sầu vẫn gợi sầu ta với ta
Khói thuốc giăng mờ đêm khuya lạnh
Lững thững trôi về nơi xứ xa

Đêm nay mưa rớt bạc trăng phai
Lòng sâu thăm thẳm phố chợt dài
Miên man đợt gió lùa vai áo
Có phải mưa buồn mưa nhớ ai?
(Huỳnh Minh Nhật)

tho-tinh-ban-tinh-tho-vo-hon

4, Một Cái Nhìn Thôi…

Biết bao giờ tình thôi say ngủ
Từ độ nào tình cũ chia phôi
Những con đường rêu phong tình tự
Và tháng năm ngày ấy đâu rồi?

Sâu đáy mắt vơi đầy nước mắt
Đã nhạt nhòa hình bóng người thương
Tôi tình yêu hay rằng kẻ lạ
Nghĩa gì đâu ta đã khác đường

Duyên cách trở đôi tình tám hướng
Gót son hường bước nhẹ an nhiên
Người thắm lại má hồng, nắng vỡ!
Một ngày xanh bến đã xa thuyền

Cô có nhớ mùa thu năm ấy
Nay ta ngồi cách nửa vòng tay
Nửa vòng tay chừ xa ngàn dặm
Biết viết sao những nỗi niềm này…

Tôi mơ gì hạnh phúc ngày xa
Sau thương đau, những mất mát và
Một ánh mắt không nhìn ánh mắt
Người nhẹ nhàng giết chết ngày qua.

Một cái nhìn, một cái nhìn thôi
Có nghĩa gì khi đã phân đôi?
Này, trước mắt, người cô thương đấy!
Sao hững hờ, cô hỡi? Than ôi…
(Huỳnh Minh Nhật)

5, Em Về

Em về hương thu trong mắt xinh
Rải khắp phố quen những chút tình
Trời sang mùa mới, em thay áo
Có nhớ mùa xưa: chuyện chúng mình?

Em về bàn tay nắm bàn tay
Thênh thang ngõ phố thoảng heo may
Em về phố vắng mơ màng nhỉ?
Vàng rót môi hôn, nắng chiều này!

Em về mùa thu thật đậm đà
Mây chiều phiêu lãng hát tình ca
Thuở ấy đi đâu, lâu chẳng gặp
Chắc bận phương nào nơi xứ xa?

Em về đường phố rộn đâu đâu
Thu tôi vàng võ vẫn sầu sầu
Em về non nước bình yên quá
Mà giết lòng tôi ai biết đâu?

Em về tôi buồn tình nhạt nhòa
Áo quần xộc xệch, tóc lòa xòa
Những gã đợi chờ ngu ngốc quá
Điên tình, viết mãi chuyện trăng hoa…
(Huỳnh Minh Nhật)

    Chùm thơ tình buồn viết về người yêu cũ hay

6, Mưa Đầu Mùa

Mưa đầu mùa chiều nay tầm tã
Gió ầm ào nghiêng ngả hàng cây
Mưa chiều nay hình như rất lạ
Có khi mô mưa dữ thế này?

Và nơi em trời đang hong nắng
Hay bão bùng giông tố như ni?
Sao chẳng nói trả về thinh lặng
Để ngại ngần một bước chân di

Mưa đầu mùa chắc thường như thế
Vẫn cợt đùa niềm nỗi yêu đương
Nơi đáy mắt giấu vào dư lệ
Phố mưa rơi nước chảy ven đường

Trời mưa vội xem chừng ướt áo
Nếu em về phố cũ chiều nay
Đôi mắt biếc lạnh lòng mưa rớt
Hay đang đùa giọt nắng tình say?
(Huỳnh Minh Nhật)

chum-anh-co-don-tam-trang-ve-nguoi-di-duoi-troi-mua (2)

7, Chiều Thứ Bảy

Chiều thứ bảy phố trở thành hò hẹn
Những nụ cười e ấp sát bên nhau
Có cô gái chừng như đang vội lắm
Chân bước nhanh, tay khẽ vuốt mái đầu

Chiều thứ bảy đường đông như chợ sớm
Người trở về với mái ấm thân thương
Có ông lão dắt vợ già đi dạo
Thủ thỉ hoài cái chuyện thuở phong sương

Chiều thứ bảy giữa những ngã ba đường
Họ đến, đi, họ buồn họ tủi
Những gã đơn phương thư tình chưa gửi
Thuốc lá bay cay khóe mắt hoen sầu

Chiều thứ bảy ôi chiều lạc về đâu?
Giữa tiếng khóc cười, người vui, kẻ khổ
Còn chi nữa mà đời chưa thổ lộ?
Cho ta điên chiều thứ bảy lạc loài
(Huỳnh Minh Nhật)

» Và sau đây là những bài thơ tình ghen tuông, hờn giận và chạnh lòng khi xa nhau sưu tầm:

8, Ghen

Cô nhân tình bé của tôi ơi!
Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cười
Những lúc có tôi và mắt chỉ…
Nhìn tôi những lúc tôi xa xôi.

Tôi muốn cô đừng nghĩ đến ai,
Đừng hôn, dù thấy cánh hoa tươi,
Đừng ôm gối chiếc, đêm nay ngủ…
Đừng tắm chiều nay, biển lắm người.

Tôi muốn mùi thơm của nước hoa,
Mà cô thường xức, chẳng bay xa,
Chẳng làm ngây ngất người qua lại,
Dẫu chỉ qua đường, khách lại qua.

Tôi muốn những đêm đông giá lạnh
Chiêm bao đừng lẩn quất bên cô
Bằng không, tôi muốn cô đừng gặp
Một trẻ trai nào, trong giấc mơ.

Tôi muốn làn hơi cô thở nhẹ.
Đừng làm ẩm áo khách chưa quen.
Chân cô in vết trên đường bụi
Chẳng bước chân nào được dẫm lên.

Nghĩa là ghen quá đấy mà thôi,
Thế nghĩa là yêu quá mất rồi
Và nghĩa là cô là tất cả.
Cô là tất cả của riêng tôi!
(Nguyễn Bính)

    Chùm thơ lục bát viết về sự dở dang trong tình yêu

9, Ghen

Ta ném mình đi theo gió trăng
Lòng ta tản khắp bốn phương trời
Cửu trùng là chốn xa xôi lạ
Chim én làm sao bay đến nơi?

Chiếc tàu chở cả một đêm trăng
Muôn ánh sao ngời chói thẳng băng
Muôn sợi hương trầm bay bối rối
Muôn vàn thần thánh sống cao sang.

Giây phút ôi chao! Nguồn cực lạc.
Tình tôi ghen hết thú vô biên
Ai cho châu báu cho thinh sắc
Miệng lưỡi khô khan, hết cả thèm.
(Hàn Mặc Tử)

10, Lặng Lẽ Bóng Chiều

Không giận hờn sao ngoảnh mặt quay lưng?
Trốn chạy nhau giữa một ngày hạ trắng
Cho hồn thơ vật vờ câu thinh lặng
Giấy bút sầu nghiên mực cũng băn khoăn

Không giận hờn sao cứ mãi trở trăn?
Gặp mặt nhau lạnh lùng như xa lạ
Để từng đêm… từng đêm dài buồn bã
Ngắm thiên hà dệt mãi khúc cô liêu

Không giận hờn sao lặng lẽ bóng chiều?
Giấu nhạt phai liêu xiêu bàn chân bước
Mắt rưng rưng giữa dòng đời xuôi ngược
Quên hẹn thề quên ký ức xa xăm

Bước chơi vơi bên ốc đảo âm thầm
Ngày lại ngày tự tình cùng hoa lá
Như dã tràng nhớ nồng nàn biển cả
Giận nhau rồi… sao mãi nhớ về nhau?
(Đỗ Mỹ Loan)

    Những áng thơ tình hờn giận, giận dỗi người yêu hay

    Những bài thơ buồn khi người con gái đi lấy chồng

    Chùm thơ tình yêu xin lỗi người thương hay nhất

    Những bài thơ tình mùa hạ lãng mạn và cảm xúc

Và vừa rồi là những bài thơ ghen hờn giận dỗi khi xa nhau mà tôi muốn gửi đến các bạn, gồm 7 bài tôi viết và 3 bài còn lại là sưu tầm, hi vọng các bạn cũng yêu mến những vần thơ ấy. Còn rất nhiều những bài khác trong chuyên mục và những bài mới sẽ được cập nhật hằng ngày,  hãy khám phá thêm những bài thơ tình yêu cô đơn mới và những bài thơ tình buồn, tâm sự buồn mới nhất nhé!

Hằng ngày, vẫn có những áng thơ tình hay, thơ tình buồn cùng những bản tình thơ lãng mạn được sáng tác, sưu tầm & đăng tải trên các chuyên mục thơ của blog OCuaSo.Com. Hãy thường xuyên ghé thăm để cập nhật nhanh những bài thơ hay và mới nhất, chúc các bạn vui vẻ bên những vần thơ!

Xem thêm Thơ Tình Buồn hoặc Những Chùm Thơ Hay và Những Áng Thơ Tình Lãng Mạn

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here