Đất (Thu Bồn)

Khi nước chảy trên đất này
Người ta gọi là sông
Khi đất nằm nghiêng
Người ta gọi là đồi
Khi đất đứng lên nhìn cho rõ đất
Người ta gọi là núi
Khi khế chua và ổi chát
Vị đầu tiên đời sống tặng em
Mẹ nẵn sữa bằng ngón tay đen đúa
Tay tôi đầy gai vì níu những đàn trâu
Môi nứt nẻ vì ớt cay và gió bấc
Em ở đâu?
Hạnh phúc rất xa vời…
Chúng ta đều là đất cả thôi
Xin đừng nặn ta thành những non cao
Hãy nặn ta thành những ông táo nhỏ
Cho nồi cơm bé nghèo hèn
Cho người lớn khát tự do
Trẻ con khát sữa…

Chúng ta đều là đất cả thôi!
Những hạt lúa củ khoai đều nhờ vào đất
Cái gì gởi vào ta
Sẽ lãi gấp mười
Sẽ lãi gấp trăm
Sẽ lãi gấp ngàn…
Vì tất cả hạnh phúc khổ đau này đều từ đất mà ra.

(Đà Nẵng 1980)

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Đất” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here