Những Người Bị Đuổi (Thu Bồn)

Lúc mặt trời lên
Khi đàn quạ kéo vế
Cầu Mônivông súng nổ
Trước hoàng cung lổng chổng những cỗ xe…
Đài Độc Lập lặng im
Trăm đầu rắn Naja không cứu được chúng tôi
Thành phố bắt đầu hôm nay không có tiếng cười
Tiếng người rú trên đường Pa rang đỏ
Thôi giã từ tuổi thơ trên bãi cỏ
Mekong bốn mặt
Gió hướng nào cũng mát
Gió hướng nào cũng lộng
Gió hướng nào cũng thẳng cánh cò bay
Giã từ những loài hoa không tên nhưng có tuổi
Thường làm rạo rực cuộc đời em
Từ nay mẹ cha không làm chủ những căn nhà
Trẻ con không còn ăn bánh kẹo
Trai gái không còn gần bên nhau
Đi, đi ra khỏi phố phường
Đi đi ra khỏi những căn nhà xinh xắn
Đi ra khỏi quá khứ tổ tiên
Phật ra khỏi chùa chiền cùng sư sãi
Xe hơi tập trung về một chỗ
Ti vi tủ lạnh dồn đống xó nhà
Xe Honda tháo bánh cho vào trục xe bò
Người đi bộ kéo nhau về tiền sử
Quốc phục là màu đen
Tất cả vào công xã
Đốt hết tiền và của cải riêng
Từ nay không cần chợ búa
Trẻ con không cần trường
Một buổi sáng thảm thương cho toàn nhân loại
Đại bác từng luồng về phía Việt Nam
Các cỡ súng nổ ran cho người
Không còn nghe tiếng khóc
Không còn nghe tiếng búa đập đầu
Không còn nghe tiếng những bộ xương
Cựa mình ở dưới hầm sâu
Tro người chết đem ra bón ruộng
“Ngũ cốc nước này sẽ vượt cả Thái Lan”
“Campuchia dùng lúa gạo đổi hàng”
“Năm năm nữa Campuchia thành vua ngũ cốc”
“Cách mạng – xanh phải đỏ – máu – người”
Nỗi lặng yên của đoàn người
Qua cầu Mônivông chạy về biên giới Việt
Nước mắt xa quê rưới thấm đường về Xiêmriệp
Đường về Batđombông
Đi, đi nhanh…
Phía sau có những thằng điên đang cầm súng
Thằng say đang cầm dao
Những thằng ngu đang nắm chính quyền
Mưu đồ lớn chôn vùi dân tộc
Đi, đi nhanh khỏi khu rừng đầy rắn độc
Nhưng chân chúng tôi không bước nổi rồi
Không hy vọng cũng chẳng còn thất vọng
Phía trước tắc đường
Phía sau nghẽn lối
Thương dân tộc mình giờ chẳng có ai quen
Toàn khách lạ và những chiếc xe gãy trục
Những chiếc xe phản phúc
Những con ngựa già không đủ sức đứng lên
Xác trẻ con bị đạp bẹp trên đường
Thông ai khóc không ai nhìn các em được nữa
Biển Hồ ơi! người là biển sữa
Bên cạnh người là nỗi khát trẻ con
Nỗi khát cháy lòng, nỗi khát héo hon
Mekong ơi! mấy nghìn năm nước mắt
Mẹ chảy cùng Tổ quốc bao la
Sao bây giờ người không chảy theo ta?
XôRiLa trao con cho chồng và nói
KonThaMát ơi! con mình đương đói
Sữa em cũng khô rồi
Đi, đi nhanh khỏi khu rừng đầy rắn độc
Nhưng chân chúng tôi không bước nổi rồi
Không hy vọng cũng chẳng còn thất vọng
Phía trước tắc đường
Phía sau nghẽn lối
Thương dân tộc mình từng lớp xuống đất đen
Thương phận mình giờ chẳng có ai quen
Toàn khách lạ và những chiếc xe gãy trục
Những chiếc xe phản phúc
Những con ngựa già không đủ sức đứng lên
Xác trẻ con bị đạp bẹp trên đường
Không ai khóc không ai nhìn các em được nữa
Biển Hồ ơi! người là biển sữa
Bên cạnh người là nỗi khát trẻ con
Nỗi khát cháy lòng, nỗi khát héo hon
Mekong ơi! mấy nghìn năm nước mắt
Mẹ chảy cùng Tổ quốc bao la
Sao bây giờ người không chảy theo ta?
XôRiLa trao con cho chồng và nói
KonThaMát ơi! con mình đương đói
Sữa em cũng khô rồi
Anh hãy gắng nuôi con
KonThaMát đi như một kẻ mất hồn
Chân nặng nhọc nhích lên từng bước
Có dòng sông nào đang khô nước
Há hốc lòng mình trước biển khơi
Hãy cố lên tí nữa em ơi!
Ta phải sống như cây thông mạnh khoẻ
Như con sóc giữa rừng gai dẻ
Ngọn gió bị thương rã rời vẫn quật gãy cành lim
Phía Uđôn có một đàn chim
Bay về hướng Oan bay về biên giới Thái
Bao giờ chim bay trở lại
Những khu rừng Pờrếchvihia
Những khu rừng Tổ quốc Campuchia
Những khu rừng 203
Những làng Iapốc
Những người đi xa trở về như giờ lốc
Quét sạch lá vàng cho ngọn gió màu xanh
Đêm nay anh vào rừng
Tìm về quân khu Đông
Còn em hãy đến một triền sông
Cày cấy nuôi con chờ ngày anh trở lại
Đi với em anh sẽ thành thừa thãi
Vì ngày mai đến trại tập trung
Những người như anh chúng sẽ gông cùm
Rồi sẽ đốt lấy tro bón ruộng
Đừng khóc nữa em, tiếng gà gáy muộn
Đêm đã tàn, em để anh đi
Cho anh hôn con lần cuối chia ly
Ồ sao trán con lạnh toát
Sao chân tay con rời rạc
Sao tìm con không còn đập nữa em ơi!
Anh gọi tên con vọng mãi tận chân trời
Tay anh bới đất đen và đây lời nhắn nhủ
Đất quê hương, con ngoan hãy ngủ
Có chim rừng đến hót con nghe
Nếu khát khao con tìm đến suối khe
Đất sẽ cho con dòng nước mát
Mẹ sẽ vì con mà hát
Lời đau buồn đến tận mai sau…
XổiLa! em hãy đi mau
Nhập với đoàn người. nuốt khô dòng nước mắt
Tiếng xì xào bọn chúng dương lùng bắt
Chạy đi em
KonThaMát vào rừng
Anh gặp BunThoong
Người bạn trẻ hai tay bị trói
BunThoong trốn hai ngày nhịn đói
Tay không bứt nổi xiềng
Chân không nổi bước đi
Đôi bạn dìu nhau qua những chỗ hiểm nguy
Có một lúc đàn chó sói
Đánh hơi người tìm đến bủa vây
KonThaMát dìu BunThoong lên cây
Chờ bầy sói nản lòng rồi mới xuống
Họ nhặt nấm trên những thân cây ruỗng
Nhai với lá rừng để sống mà đi
Những đêm mưa họ chẳng biết lấy gì
Che đậy hai tấm thân còm cõi
Vuốt mặt dưới cơn mưa xoa bàn chân mỏi
Quân khu 203 xa vời
Tiếng súng rừng Đông Bắc âm vang
Rừng tà beng mênh mang
Nơi ngọn lửa còn nấp trong than củi
Nơi ngọn cờ còn nặng máu chưa bay!

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Những Người Bị Đuổi” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc tập Oran 76 Ngọn (1979), danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here