Quá Vãng (Thu Bồn)

Bom ập xuống, lòng hầm võng
Đưa cây nến tắt
Khói mù mịt cay xè đôi mắt
Cuộc chiến vào đoạn cuối lầy sình
Bát cháo loãng em đưa
Tôi húp đánh lừa cái đói
Ngày mai mình sẽ có cơm!…

Giờ ta nhớ lại giòng sông và núi non cao ngất
Làm dịu nỗi buồn suối khe
Di cảo một thời vàng son
Đôi cánh rộng chuyến bay dài kiên nhẫn
Chiếc cốc đựng tràn nước mắt vỡ tan
Mùa xuân hiện lên dòng sông pha lê trong suốt
Em về khoả thân dưới vầng trăng.

Bài thơ hay các bạn vừa xem là bài “Quá Vãng” của tác giả Hà Đức Trọng. Thuộc danh mục Thơ Thu Bồn trong Những Tác Phẩm Thơ Tiêu Biểu Và Nổi Tiếng. Hãy cùng đọc và thưởng thức những tác phẩm khác, còn rất nhiều những bài thơ hay đang chờ đợi các bạn!

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here